Nắng non nhường chỗ cho nắng vàng. Hạ sang, gió lãng du đầy trời và nắng nhiều vô tận. Rồi ve thảng thốt kêu trong vòm lá xanh mát của những hàng phượng vĩ và những cây bằng lăng bắt đầu bung những chùm hoa tím ngắt trên những phố dài. Những bụi hoa móng rồng tỏa mùi hương lạ lùng, kì bí khi bị hun nóng dưới ánh mặt trời. Rồi chẳng bao lâu, ta lại bắt gặp cả một bầu trời đỏ rực màu hoa phượng – hoa của học trò. Trong lòng bỗng thấy xao xuyến, nao nao. Bất chợt lại thèm được nghe tiếng trống trường mỗi buổi hay những giây phút thần tiên khi cùng các bạn ngồi chơi dưới gốc sưa già, ngước mắt nhìn lên vòm cây xanh mát với những chùm hoa sưa trắng tinh khôi, mỏng manh, đẹp đến nao lòng. Thế rồi ve cũng dần im tiếng. Phượng cũng buồn và bắt đầu thả những cánh son nhưng hình như vẫn còn tiếc nuối nên cố gom lại một chút hương vị cuối hè vào những quả non treo khắp cành cây để dành tặng cho những ai ... Ký Ức Tuổi Tơ
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét